Chương 77: Đều là nghịch đồ như nhau

[Dịch] Ta Là Trù Thần, Cả Tông Môn Đều Thèm Đến Phát Khóc

Cửu Ngữ

7.821 chữ

14-08-2026

Hồng Tôn giục Thanh Thạch mau đuổi theo, nếu thật sự để đám ranh con này chạy vào Cận Hải doanh địa thì coi như tiêu đời.

Thế nhưng đúng lúc Thanh Thạch chuẩn bị ra tay, Thạch Tùng lại đứng ra chặn trước mặt hắn.

Chuyện đã ầm ĩ đến mức này, nếu còn để Thanh Thạch đuổi theo, với tính cách của Triệu Chính Bình, e rằng hắn cũng sẽ liều mạng đối đầu.

Ngay cả sư phụ ruột mà hắn còn dám dùng trận pháp vây hãm, huống chi là đối mặt với Thanh Thạch.

Để tránh sự việc tiếp tục leo thang, Thạch Tùng hiển nhiên không thể để Thanh Thạch ra tay, cứ thế để đám đệ tử Thần Kiếm phong rời đi.

Thạch Tùng lão chỉ muốn một chút yên tĩnh, một yêu cầu nhỏ bé như vậy, sao lại khó khăn đến thế chứ.

"Thanh Thạch đạo hữu, đến đây thôi."

"Aiz... Thạch Tùng, ngươi mau tránh ra, bằng không chuyện này ta tuyệt đối không để yên cho ngươi đâu!"

Thế nhưng chưa đợi Thanh Thạch đáp lời, Hồng Tôn ở trong trận pháp đã gầm lên trước, hai mắt đỏ ngầu, nét mặt dữ tợn, trông chẳng khác nào một con sư tử đang nổi điên.

Dứt lời, lão lại gào lên với Thanh Thạch:

"Ngươi còn ngẩn người ra đó làm gì, xử hắn đi chứ!"

Mắt thấy đám đệ tử đã bước lên tinh hạm thành công, tinh hạm từ từ bay lên không trung, Hồng Tôn lại càng thêm sốt ruột.

Lúc này Thanh Thạch mới phản ứng lại, lập tức ra tay, hai người tức thì lao vào đánh nhau kịch liệt.

"Đại sư huynh..."

Trên tinh hạm, nhìn Thanh Thạch và Thạch Tùng lao vào đại chiến, có đệ tử lên tiếng hỏi. Triệu Chính Bình chẳng cần suy nghĩ, đáp ngay:

"Mặc kệ họ, xuất phát."

Ngay sau đó, ba chiếc tinh hạm mở hết tốc lực, chẳng mảy may xót xa lượng linh thạch tiêu hao, vút một cái đã biến mất giữa không trung.

Tốc độ của tinh hạm cực kỳ nhanh, nhìn ba chiếc phi thuyền khổng lồ biến mất không còn tăm hơi, Hồng Tôn suýt chút nữa thì phát điên.

"Nghịch đồ, lũ nghịch đồ này..."

Chỉ còn lại tiếng gào thét bi thương vang vọng khắp Thần Kiếm phong.

Ở bên kia, thấy tinh hạm đã rời đi, Thạch Tùng cũng chủ động dừng tay. Không lâu sau, Hồng Tôn oanh phá trận pháp, đùng đùng nổi giận bước ra ngoài.

Lão hung hăng trừng mắt nhìn Thạch Tùng chằm chằm.

Tên ngu xuẩn nhà ngươi, ngươi có biết lão phu vừa mất đi thứ gì không? Không có tiểu tử Trường Thanh, ngươi bảo lão phu một năm tới sống thế nào? Sống thế nào đây hả?

Thạch Tùng dĩ nhiên không biết những chuyện này. Đối mặt với ánh mắt giận dữ của Hồng Tôn, ngay cả lão cũng bất giác rụt cổ lại, nhưng trong lòng vẫn đầy nghi hoặc.

Làm gì đến mức đó chứ, chẳng phải chỉ là một đệ tử thôi sao, đi thì cũng đi rồi, một năm sau về lại thì cũng có khác gì đâu.

Thế nhưng lời này Thạch Tùng hiển nhiên không dám nói ra, lúc này tốt nhất đừng nên kích động lão phu kia nữa.

"Khụ... khụ, sư đệ này, chuyện ở đây đã xong, sư huynh xin về trước. Chấp pháp đường còn không ít việc, đệ không cần tiễn, không cần tiễn đâu nhé."

Nói rồi, Thạch Tùng định chuồn êm, nhưng Hồng Tôn lại quát lớn:

"Lão thất phu kia, đứng lại đó cho ta!"

Dứt lời, lão lao thẳng tới. Thấy cảnh đó, Thạch Tùng da đầu tê dại, liên tục lùi bước né tránh, nhưng Hồng Tôn nhất quyết không chịu buông tha, cứ như thể có thâm thù đại hận gì vậy.

Chắc hẳn là bị đám đệ tử như Triệu Chính Bình chọc cho tức điên rồi.

Cũng phải, bị chính đồ đệ ruột đâm sau lưng, chuyện này rơi vào đầu ai cũng khó mà nuốt trôi, thế nên... xin lỗi nhé, tiểu tử Từ Kiệt.

Không muốn tiếp tục dây dưa với Hồng Tôn, Thạch Tùng lùi lại kéo giãn khoảng cách, vội vàng hét lớn:"Sư đệ khoan đã."

"Lão thất phu nhà ngươi còn di ngôn gì nữa? Nể tình sư huynh đệ, ta cho ngươi nói nốt."

"Sư đệ đừng kích động. Thế này đi, ta có một bí mật, ta nói cho đệ biết, đệ để ta đi nhé."

"Ha hả, lão thất phu nhà ngươi lúc nào cũng phá hỏng chuyện tốt của ta, bây giờ còn muốn giở trò lừa gạt, ngươi tưởng ta sẽ tin sao?"

"Thật mà, chuyện này ta tuyệt đối không gạt đệ, là chuyện về tên đệ tử Từ Kiệt của đệ đấy."

"Nói."

Nghe thấy chuyện liên quan đến mấy tên nghịch đồ kia, Hồng Tôn cũng nổi hứng thú, thoáng bình tĩnh lại đôi chút.

Thấy vậy, Thạch Tùng nuốt nước bọt, lập tức nói liến thoắng:

"Mấy hôm trước, tên đệ tử Từ Kiệt của đệ có đến tìm ta."

Tốc độ nói nhanh đến mức khiến người ta phải kinh ngạc. Vừa dứt lời, Thạch Tùng đã biến mất ngay tại chỗ, chẳng hề nán lại dù chỉ một khắc.

Lão quyết định rồi, trong vòng một năm tới, chấp pháp đường tuyệt đối sẽ không đặt chân đến Thần Kiếm phong nữa.

Hồng Tôn hoàn toàn chẳng bận tâm đến việc Thạch Tùng bỏ chạy. Nghe xong câu ấy, lão sững sờ hồi lâu rồi đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn.

"Ha ha, ha ha..."

Hiểu rồi, hoàn toàn hiểu rõ rồi, lần này thì đã sáng tỏ, hóa ra là như vậy, hóa ra là như vậy!

Một lũ nghịch đồ giỏi lắm, một đám ranh con nham hiểm giỏi lắm!

"Được, hay lắm, dám dùng thủ đoạn bỉ ổi bực này để đâm sau lưng vi sư. Giỏi, các ngươi quả thực là đồ đệ ngoan của vi sư mà!"

Hồng Tôn cười điên cuồng, cười bi thương, cười phẫn nộ, cười không cam lòng.

Thấy lão mang dáng vẻ này, Thanh Thạch hơi lo lắng, bước tới an ủi:

"Ngươi không sao chứ? Haizz, đám ranh con này quả thật không ra thể thống gì, chẳng biết chút nào gọi là tôn sư trọng đạo. Ngươi cũng đừng để trong lòng, dù sao cũng là đệ tử nhà mình, sau này uốn nắn nhiều hơn là được, giống như ta này..."

Thanh Thạch thật lòng lo Hồng Tôn sẽ nghĩ quẩn.

Nhìn người lão huynh đệ này, Thanh Thạch bỗng thấy thật may mắn. May mà tiểu Vương Dao nhà mình ngoan ngoãn, không giống mấy tên nghịch đồ của Hồng Tôn.

Thế nhưng, Thanh Thạch còn chưa nói hết câu, Hồng Tôn đã thẳng thừng ngắt lời, trên mặt nở một nụ cười lạnh:

"Giống ngươi? Giống ngươi cái gì? Ngu xuẩn y như nhau à?"

"Nói năng kiểu gì thế, ta đây chẳng qua là đang lo cho ngươi thôi."

"Lo cho ta? Ngươi lo cho bản thân mình trước đi, đồ đệ của ngươi thì là thứ tốt lành gì chắc?"

Hử???

"Ngươi có ý gì?"

"Ý gì ư? Ngươi tự nghĩ kỹ lại xem, toàn bộ sự việc chỉ có ta và ngươi biết, mấy tên nghịch đồ kia làm sao biết được tiểu tử Trường Thanh đang ở trong động phủ của ta?"

"Ta chưa từng nói với bất kỳ ai, mấy tên đệ tử của ta cũng không hề hay biết. Kẻ duy nhất có khả năng làm lộ tin tức, chỉ có thể là ngươi."

"Tuy ngươi có hơi ngu xuẩn một chút, nhưng cũng chưa đến mức hết thuốc chữa, ít nhất sẽ không nói cho người ngoài. Người duy nhất ngươi có thể nói, cũng chỉ có một mà thôi."

Nghe Hồng Tôn nói vậy, cả người Thanh Thạch chết sững.

Nếu nói như vậy... chẳng lẽ tiểu Vương Dao đã bán đứng ta rồi?

Bản thân Thanh Thạch đương nhiên rõ, hắn đúng là đã tiết lộ không ít tin tức cho tiểu Vương Dao.

Trước đó không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ ngẫm lại, dường như tiểu Vương Dao đã cố ý dò la những tin tức này. Chỉ là hắn hoàn toàn không chút phòng bị, thế nên mới chẳng phát giác ra điểm bất thường.

Nhưng lúc này, toàn bộ kế hoạch của bọn họ đều bị đám nghịch đồ kia nắm thóp, chuyện này chắc chắn là có vấn đề rồi."Không thể nào, tiểu Vương Dao làm sao có thể bán đứng ta được, ta là sư phụ của nàng cơ mà!"

Trong phút chốc, chiếc "áo bông nhỏ" tri kỷ bấy lâu bỗng nhiên lọt gió, luồng gió rét thấu xương nương theo vết rách lùa vào, thổi lạnh buốt cõi lòng Thanh Thạch.

Nhìn vẻ mặt không dám tin của Thanh Thạch, Hồng Tôn cười khẩy một tiếng, mỉa mai:

"Còn bày đặt thầy hiền trò thảo, thân thiết như cha con cơ đấy, đến cuối cùng chẳng phải cũng nuôi ra một đứa nghịch đồ sao? Chỉ dăm ba câu đã bị một con nha đầu moi móc sạch sành sanh, bao nhiêu năm qua ngươi đúng là sống uổng phí cả rồi!"

Hồng Tôn quả thực đang vô cùng tức giận, lời lẽ có phần nặng nề, nhưng lão thật sự không thể nhịn nổi nữa. Xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc, sai lầm lớn nhất chính là nằm ở tên Thanh Thạch này.

Nếu không phải hắn tiết lộ kế hoạch của hai người cho Vương Dao, đám nghịch đồ kia làm sao có thể đắc thủ dễ dàng đến thế.

Cho nên mới nói, không sợ đối thủ mạnh như sói, chỉ sợ...

Lão hừ lạnh một tiếng, lập tức sải bước rời đi.

"Ngươi đi đâu đấy?"

"Đi đuổi theo chứ đi đâu! Chẳng lẽ đi thắt cổ à?"

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!